Pages

Powered by Blogger.

Wednesday, 7 March 2018

Phụ nữ ơi, đừng biến ngày lễ 8/3 thành ngày lễ… đòi quà

Ngày 8.3 không phải là một ngày thần thánh để phụ nữ chỉ cần được yêu trong ngày này là đủ cho suốt 364 ngày còn lại.

Ngày 8.3, theo tôi thấy có lẽ nên đổi tên thành ngày lễ đòi quà hoặc ngày lễ khoe quà. Bởi trước 8.3 thì facebook nhan nhản những lời nhắc nhở đầy ẩn ý của chị em, than thở chưa nhận được quà, hy vọng sẽ nhận được quà, hoặc mong muốn quà năm nay to hơn năm ngoái.
Quà tặng chỉ có ý nghĩa khi kèm theo tấm lòng chân thành (Ảnh minh họa IT)
Quà tặng chỉ có ý nghĩa khi kèm theo tấm lòng chân thành (Ảnh minh họa IT)
Đối tượng hướng đến thì ai cũng rõ, vậy nên lời nhắn viết cho cả ngàn người đọc nhưng kỳ thực chỉ cần một người hiểu mà thôi. Hậu 8.3 lại là ngày lễ khoe quà. Quà lớn thì đăng kèm vài lời ngọt ngào yêu thương, quà chưa vừa ý thì có chút dỗi hờn. Rồi kẻ xuýt xoa, người ghen tị, cứ như thể món quà ấy là tất cả, và phụ nữ chỉ cần có thế mà thôi.

Tôi cũng là phụ nữ, nhưng tôi thấy đàn ông sợ ngày 8.3 cũng thật là dễ hiểu. Không sợ sao được khi một ngày lễ đáng lẽ ra là một ngày với lời chúc mừng ngọt ngào và sự quan tâm thật lòng lại bị biến thành ngày để so đo quà lớn quà nhỏ. Bỗng đâu, sự quan tâm bị biến thành nghĩa vụ, khiến họ phải nhắm mắt mà thực hiện cho xong nếu chẳng muốn bị cằn nhằn.

Mà tặng quà, đâu phải hợp ý phụ nữ là đủ, phải thần thông làm sao để quà giá trị mà vẫn ý nghĩa, để phụ nữ thấy món quà của mình phải to hơn quà của cô đồng nghiệp hay hiếm có hơn quà của cô bạn thân. Tâm ý có khi chẳng quan trọng bằng giá trị, nhưng có giá trị mà không có tâm ý thì cũng… bỏ đi. Khó thế.

Ngày 8.3 là ngày gì, có lẽ ai đó cần nhớ lại. Một ngày đấu tranh nữ quyền từ thời xưa, giờ thành ngày để tôn vinh những giá trị của người phụ nữ. Dù có ai tôn vinh đi chăng nữa, quan trọng nhất vẫn là phụ nữ tự ý thức được giá trị của bản thân mình. Giá trị ấy, sao có thể được tính bằng tiền trăm, tiền triệu, thậm chí dù là hàng trăm triệu để mua một món quà.

Phụ nữ thì thích có quà, điều ấy thật dễ hiểu. Bởi sâu trong lòng, phụ nữ vẫn có tâm hồn của một bé gái, thích được làm công chúa, thích được chiều chuộng, nâng niu.

Ai được tặng quà mà chẳng thích, tôi cũng vậy. Nhưng bất chấp để đòi quà, và chỉ cần quan tâm đến giá trị món quà là đủ, thì liệu có đáng không?

Có câu chuyện cười về một anh chàng ra tiệm hỏi mua tấm thiệp có dòng chữ “Only you”. Khi tìm thấy, anh ta hồ hởi mua hẳn… chục tấm. Thế mới biết, món quà được tặng vì nghĩa vụ dù đắt đến mấy cũng chỉ là vật vô tri, bạn chẳng thể biết được đằng sau nó có bao nhiêu sự chân thành.

Có người giải thích với tôi rằng, sở dĩ đòi quà, là bởi nếu không đòi thì đàn ông sẽ ngay lập tức lờ việc này đi như chẳng có. Nếu đã vậy thì thôi đi, bạn đòi hỏi sự quan tâm bắt buộc ấy trong một ngày để làm gì, nếu như đã chẳng thể khiến anh ta quan tâm đến bạn trong suốt những ngày còn lại.

Ngày 8.3 không phải là một ngày thần thánh để phụ nữ chỉ cần được yêu trong ngày này là đủ cho suốt 364 ngày còn lại. Nó là ngày để người đàn ông có sẵn sự yêu thương có thể làm chút điều đặc biệt hơn ngày thường cho người phụ nữ của mình nếu muốn, là ngày để phụ nữ có thể thấy mình đàn bà hơn, điệu đà hơn bình thường nếu muốn. Nhưng nó tuyệt đối không phải là ngày mà đàn ông bắt buộc phải móc ví, mua một món quà đưa đến trước mặt phụ nữ và nói: “Đây, chúc mừng 8/3”.

Sự quan tâm không thể đo đếm bằng quà tặng 8.3. Chẳng phải bênh vực đâu nhưng có nhiều người đàn ông chẳng thích tặng quà 8.3, nhưng sẽ chiều chuộng bạn suốt những ngày còn lại. Vậy thì tại sao bạn cứ muốn tình yêu phải đi theo một quy tắc cho giống số đông. Để sĩ diện? Để khoe khoang? Để bằng chị bằng em? Khi về nhà đóng cửa, những điều ấy chẳng giúp bếp nhà bạn thêm ấm, bữa cơm nhà bạn thêm vui đâu bạn ạ.

Đối lập với những người phụ nữ thích đòi quà, là những người phụ nữ luôn đề cao tinh thần nữ quyền ngùn ngụt. Không cần ai mua tặng, họ tự mua cho mình thỏi son đắt đỏ, chiếc túi hàng hiệu và tự khoe kèm tuyên ngôn đầy khí thế. Nghe có vẻ đúng với tinh thần 8.3 đấy, nhưng sao tôi vẫn cứ sai sai.

Tự mua cho mình món đồ mình thích, tuyệt lắm. Nhưng sẽ tuyệt hơn nếu những người phụ nữ ấy tự mua quà cho mình vì cô ấy biết trân trọng bản thân mình, chẳng phải vì không ai mua tặng nên mới chứng tỏ mình không cần sự chiều chuộng vuốt ve mà vẫn ổn. Nói rằng mình ổn, nhưng xem ra, bên trong cô vẫn bất ổn nhiều lắm.

Ngày 8.3, hãy để nó là một ngày lễ với đầy đủ ý nghĩa tốt đẹp xa xưa, chẳng phải ngày lễ đòi quà hay khoe khoang quà tặng.

Phụ nữ ấy mà, quá phụ thuộc vào đàn ông chẳng tốt, mà cố gồng lên mạnh mẽ lại càng không tốt. Cứ sống với phẩm chất thực sự của phụ nữ ấy thôi, lạt mềm buộc chặt, mềm mại dẻo dai, dịu dàng kiêu hãnh…

Rồi bạn sẽ thấy, ngày 8.3 nhẹ nhàng êm ái nhường nào khi chẳng còn phải mong ngóng hy vọng hay thất vọng về một món quà nghĩa vụ.
Theo Viên Miên (Dân Việt)

Trốn chồng đi nhận quà 8.3 từ tình cũ, tôi rưng rưng khi nhìn thấy vật này...

Tôi và Hoàng quen biết nhau qua một người bạn chung. Hoàng chính là tình yêu đầu tiên và cũng là tình yêu không thể nào quên của tôi. Cho dù đã chia tay nhưng trong tôi, Hoàng vẫn là một hồi ức đẹp, là người mà tôi yêu nhất từ trước đến bây giờ.

Khi vào học ở trường đại học, tôi là cô gái được nhiều người chú ý bởi ngoại hình khá ưa nhìn. Duy học cùng lớp với tôi, cậu ấy thường hay đến nói chuyện với tôi và khá quan tâm tôi. Khi biết tôi và Hoàng là một đôi, Duy vẫn một lòng theo đuổi, làm mọi cách để chiếm được tình cảm của tôi nhưng vô ích. Tôi rất yêu Hoàng và chung thủy với anh ấy. Tôi cũng nhiều lần từ chối tình cảm của Duy và nói rằng tôi và anh ấy chỉ có thể là bạn.

Tuy nhiên, 2 năm sau khi ra trường, tôi cảm thấy tình cảm của tôi và Hoàng chẳng đi đến đâu. 24 tuổi, Hoàng vẫn chỉ là một anh phụ bếp với đồng lương bèo bọt, vẫn ở nhà thuê. Hầu như anh ấy làm được đồng nào đều gửi về cho gia đình phụ mẹ, nuôi em nhỏ nên chẳng tích cóp được gì. Tôi đã nhiều lần nhắc Hoàng cố gắng vì sự nghiệp, vì tương lai của 2 đứa sau này.
Trốn chồng đi nhận quà 8.3 từ tình cũ, tôi rưng rưng khi nhìn thấy vật này...
Trốn chồng đi nhận quà 8.3 từ tình cũ, tôi rưng rưng khi nhìn thấy vật này...
Anh cứ hứa với tôi hết lần này đến lần khác nhưng chẳng làm gì để thay đổi. Năm tôi 25 tuổi, bố mẹ, người thân bắt đầu giục tôi lấy chồng. Khi tôi nói chuyện này với Hoàng, anh nói vẫn chưa sẵn sàng vì hiện giờ anh vẫn chưa có gì trong tay mà tôi không thể chờ anh ấy mãi được. Tôi và Hoàng vì chuyện này mà cãi nhau rất nhiều lần.

Giữa lúc tôi và Hoàng giận dỗi vì Duy đã đến bên tôi. Duy giờ đã có công việc ổn định ở một ngân hàng lớn. Vì sinh trưởng trong một gia đình giàu có nên Duy sớm có nhà, có xe và có một cuộc sống ổn định. Duy nói vẫn còn yêu tôi, anh ấy đã chờ đợi tôi suốt 6 năm trời và anh sẽ chờ đợi tôi đến khi nào tôi chịu bằng lòng yêu anh ấy.

Xúc động trước tình cảm của Duy, nghĩ rằng Duy mới là người có thể lo cho tôi suốt cuộc đời, tôi đã chia tay Hoàng và đồng ý làm vợ Duy. Ngày tôi nói lời chia tay, Hoàng đã khóc, anh nói: “Nếu em không có cách nào khác thì hãy làm như vậy đi.”

Yêu nhau trong nửa năm, tôi và Duy quyết định sẽ kết hôn. Duy tiêu tốn rất nhiều tiền để sửa nhà, chuẩn bị đám cưới. Bố mẹ và gia đình tôi rất mừng vì tôi cưới được một người chồng giàu có lại tử tế và tốt bụng.

Tôi không dám nói chuyện nhiều với Hoàng mà nhanh chóng tạm biệt anh rồi ra về. Trên đường về, nghĩ đến Hoàng, tôi lặng lẽ rơi nước mắt. Bỏ người nghèo khó để chạy theo người giàu có, nhiều người trách tôi sống bạc. Nhưng là con gái, ai chẳng nghĩ đến tương lai của mình sau này. Nếu cưới một người nghèo, làm sao tôi có được hạnh phúc? Mấy ngày nay, tôi buồn bã và suy nghĩ rất nhiều.Một tuần sau hôn lễ của tôi và cũng là ngày 8.3, Hoàng đột nhiên nhắn tin cho tôi. Hoàng nói rằng anh muốn gặp tôi để tặng tôi một món quà. “Suốt 6 năm yêu nhau, anh chưa bao giờ tặng cho em món quà nào trong ngày 8.3 cả. Anh xin lỗi”, Hoàng viết.

Đọc tin nhắn của Hoàng, tôi trào nước mắt. Những kỷ niệm ngày còn yêu anh ấy lần lượt hiện về trong tôi. Tôi nói dối chồng là đi siêu thị để ra gặp anh một chút. Đã lâu không gặp, Hoàng gầy, da sạm đi nhiều, khi gặp tôi, anh vẫn nở nụ cười quen thuộc mà làm tim tôi nhói đau.

Hoàng tặng tôi một đôi giày cao gót màu trắng với họa tiết rất đẹp. Anh nói: “Anh mong em hạnh phúc, thật đấy. Thi thoảng, hãy đi đôi giày mà anh tặng nhé”.
Theo Lam (HN) (Dân Việt)

Wednesday, 7 December 2016

Bồ trẻ thủ thỉ êm tai, chồng tôi dài lưng trả nợ

Lâu nay anh phải lòng cô bán quán trẻ, cô ta khéo mồm, lại cũng khéo "chiều" nên anh giấu tôi thu dần tiền cho vay để cung phụng cho cô ta, giờ đến lượt anh mang nợ. Chắc cố gắng thu đủ các món tiền cho vay thì cũng chỉ đủ để trả cho số tiền mà anh đã nợ vì chi trả các khoản "tình phí" với cô bồ trẻ đó...


Ảnh minh hoạ: Internet
Ảnh minh hoạ: Internet
Nhà nước có chủ trương mở rộng đường quốc lộ, tự nhiên mấy thửa đất bấy lâu nay được gọi là "chó ăn đá, gà ăn sỏi" của nhà tôi ở vị trí quá cao so với mương thuỷ lợi nên thường khô hạn, khó cấy trồng nay lại hốt vàng.
Ôm một đống tiền đền bù đất, vợ chồng, con cái nhà tôi cứ như đi trong mơ, đến cả tháng sau mà vẫn chưa hết cảm giác ngất ngây sung sướng, hạnh phúc!
Hai đứa con một gái lên 10, một trai lên 7 còn quá nhỏ để tham gia bàn tính, chủ yếu vẫn là hai vợ chồng tôi ngày đi làm ruộng, làm vườn thì thôi, chứ tối về đến nhà ăn cơm xong, cho con cái học hành, ngủ xong là tôi và chồng lại rầm rầm, rì rì bàn đi, tính lại xem mình sẽ dùng số tiền quá lớn ấy vào việc gì cho hợp lí.
Tôi đề xuất với chồng là căn nhà 3 gian 2 chái của gia đình đã quá cũ nét, hay sẵn tiền xây lại nhà mới. Nhưng chồng tôi gạt phắt đi, anh bảo xây thế có mà hết tiền, chỉ sửa lại cho tốt, còn bao nhiêu anh cho vay lấy lãi còn chi dùng và nuôi con ăn học.
Đúng là "đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu" nên tôi vui vẻ để chồngthực hiện kế hoạch của mình. Chắc chồng tôi học hỏi được ở đâu đó, nên anh dứt khoát không cho người lạ vay, thậm chí những người họ hàng xa anh cũng không duyệt. Chồng tôi chỉ cho người thân cận trong nhà có họ gần với chồng hoặc họ gần với tôi vay và số tiền lãi cũng không cho vay nhiều một lúc.
Ai đúng hạn trả lãi sòng phẳng thì chồng mới cho vay tiếp còn không anh đòi cả gốc về mà không hề sợ mất lòng. Tiền đẻ ra tiền tôi sướng trong lòng lắm và thầm biết ơn chồng vì biết nhìn xa trông rộng khiến tôi và hai con được nhờ...
Đúng là "có tiền mua tiên cũng được", từ ngày tiền chảy vào nhà tôi, chồng tôi thay đổi hẳn, không những ăn mặc ra dáng có của mà lời ăn tiếng nói cũng có vành có vẻ hơn xưa nhiều.
Toàn bộ số tiền sau khi sửa nhà là do chồng quản, lời lãi thế nào, ai vay ra sao cũng do chồng quyết, tiêu gì, sắm gì chồng duyệt là có tiền. Thế rồi tôi nghe người làng kháo nhau là chồng tôi phải lòng một cô gái quê ở đâu xa lắm ra đây bán quán nhậu thuê cho chủ. Họ còn đồn rằng lương bán quán chẳng được bao nhiêu mà cô ấy còn mua được cả xe máy, thỉnh thoảng người làng còn gặp cô ra bưu điện gửi tiền về cho bố mẹ nữa. Xót tiền, tôi hỏi chồng thì anh chối phắt ngay, lại còn lớn giọng cho rằng tôi rỗi hơi nghe thiên hạ, chẳng qua họ thấy mình một bước thành người có của nên họ tìm cách dèm pha, phá bĩnh cho bõ lòng ghen tức mà thôi.
Mấy tháng gần đây không thấy chồng đem tiền lãi về nhà nữa, tuần qua ông chú họ chồng sang nhà phàn nàn với tôi rằng có vay của chồng tôi mấy triệu bạc, ông trả lãi sòng phẳng vậy mà chưa đến hạn chồng tôi đã đòi cả gốc lẫn lãi...? Rồi cô em con dì ruột tôi cũng gặp tôi trách rằng chẳng hiểu chồng tôi cần tiền đến mức nào mà cứ giục rối lên làm như cô ấy quỵt nợ không bằng. Thêm mấy người họ hàng nữa kêu ca chuyện chồng đòi cả gốc lẫn lãi làm tôi sốt ruột quá đành nói lại cho chồng nghe.
Tưởng chồng lại gạt đi như lần trước, không ngờ anh thở dài thườn thượt rồi thú thật với tôi rằng lâu nay anh phải lòng cô bán quán trẻ, cô ta khéo mồm, lại cũng khéo "chiều" anh nên anh giấu tôi thu dần tiền cho vay để cung phụng cho cô ta, giờ đến lượt anh mang nợ. Chắc cố gắng thu đủ các món tiền cho vay thì cũng chỉ đủ để trả cho số tiền mà anh đã nợ vì chi trả các khoản "tình phí" với cô bồ trẻ đó...

Đừng hứa bên nhau trọn đời?

Mới đây, một cặp đôi người Úc đã quyết định bỏ qua lời thề nguyện bên nhau trọn đời trong ngày cưới. Thay vì hứa hẹn như bình thường, cô dâu và chú rể đã cùng nhau kí một hợp đồng hôn nhân 10 năm. Lý do là vì lời hứa yêu suốt đời có vẻ giống như nói suông và các chuyên gia cũng khẳng định cam kết thời hạn cụ thể sẽ làm giảm tỷ lệ ly hôn.

Casey Beros và chồng đã thực hiện nguyên lý hứa hẹn 10 năm
Casey Beros và chồng đã thực hiện nguyên lý hứa hẹn 10 năm
“Lời hứa này không phải nhằm chống lại mục đích thiêng liêng của hôn nhân. Chúng tôi chỉ đơn giản là muốn thực hiện những quy định riêng của mình”, cô dâu chia sẻ.
Tiến sĩ Nikki Goldsein chính là người đã phát hiện ra ra nguyên lý này
Tiến sĩ Nikki Goldsein chính là người đã phát hiện ra ra nguyên lý này
Cặp đôi thổ lộ cảm thấy hứa hẹn bên nhau mãi mãi sẽ tạo ra áp lực vô hình cho cuộc hôn nhân của mình. Casey và chồng cũng không muốn trong tương lai phải lừa dối nhau rằng tình yêu của mình luôn luôn ổn.
"Chẳng ai có thể nhìn thấy trước được tương lai và việc thề nguyện bên nhau suốt đời suốt kiếp cũng không hề thực tế. Ở Anh, tỷ lệ ly hôn đạt đỉnh cao ở độ tuổi 40 đến 44 tuổi, tức là sau khoảng 10 năm kết hôn", tiến sĩ Nikki Goldstein tiết lộ.
Chuyên gia nghiên cứu tình yêu, tình dục học khẳng định một hợp đồng 10 năm sẽ khiến vợ chồng trân trọng cuộc hôn nhân, từ đó hạn chế tình trạng ly hôn. Sau thời gian định ước, các cặp đôi cũng có cơ hội để đánh giá lại mối quan hệ của mình và rút ra kinh nghiệm cho bản thân.

Friday, 11 November 2016

Một nửa của hạnh phúc là di truyền

Mới đây, một nghiên cứu đến từ đất nước Israel đã chứng mình chúng ta có thể tăng mức độ hạnh phúc của con cái chỉ bằng cách lấy người lạc quan.

Đại học Tel Avil và trung tâm y tế Chaim Sheba tại Tel Hashomer, Israel đã hợp tác nghiên cứu và phát hiện hạnh phúc cũng có thể được di truyền. Theo đó, các nhà khoa học đã tiến hành phân tích hàng trăm cặp song sinh cùng trứng và khác trứng để tìm hiểu xem mức độ hạnh phúc của họ như thế nào. Kết quả là có tới 50% hạnh phúc của cá nhân được di truyền từ cha mẹ mình.
"Nếu có phần nào đó được di truyền, chắc chắn phải có một sự tương đồng cực kì lớn giữa các cặp song sinh. Và khi nghiên cứu các cặp sinh đôi, chúng tôi nhận thấy 50% của hạnh phúc được xác định nhờ mặt di truyền", tác giả nghiên cứu chia sẻ.
Giáo sư Yoram Barak tiết lộ theo đuổi hạnh phúc là đặc trưng của con người nhưng đối với một số người bị căng thẳng, rối loạn hoặc mắc bệnh mãn tính, việc sống tích cực trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, Yoram khẳng định mọi người không nên thất vọng nếu có vấn đề sức khỏe bẩm sinh hoặc cha mẹ mình không phải người lạc quan. Dù bị ảnh hưởng khá lớn từ di truyền nhưng không có nghĩa hạnh phúc là điều khó với.
Thực chất, 50% còn lại hoàn toàn là do bản thân mỗi người. Ai cũng đều có thể gia tăng hạnh phúc của mình bằng cách nâng cao sức khỏe và luyện tập tư duy tích cực. Một khi bắt đầu suy nghĩ lạc quan, mỗi cá nhân có thể lập tức cải thiện mức độ hạnh phúc lên tới 30%.

Là phụ nữ phải biết giả vờ khờ dại?

Tôi có cô bạn gái, thân nhau từ thuở cấp ba. Lớn lên mỗi đứa học một trường Đại học khác nhau. Tôi trải qua vài mối tình rồi cũng lấy chồng, sinh con. Bạn đổ vỡ mấy lần, giờ đã ba mươi mấy rồi vẫn một mình một lối.

Không phải bạn không yêu ai, cũng không phải không có chàng trai nào theo đuổi. Chỉ có điều không biết do duyên phận hay do đâu, những cuộc tình cứ đến rồi đi. Có người đã định ngày dạm hỏi, có người đã bàn đến chuyện cưới xin, cuối cùng rồi cũng như mây như gió bay ngang trời cả.
Kể ra nếu bạn tôi khờ dại, xấu xí, hay vụng về quá thì đã đành. Đằng này trong đám bạn chúng tôi cô ấy là người xinh đẹp nhất, có hai bằng Đại học, đã là thạc sĩ, công việc cực ổn và thu nhập rất khá. Mỗi lần gặp mẹ bạn, nghe bác than thở: “Đấy, các cháu có đám nào thì giới thiệu cho nó với, cùng tuổi với nhau, các cháu đã con bế con bồng, chả hiểu nó có duyên âm theo hay không mà cứ long đong trầy trật mãi”.
Một lần tôi giới thiệu anh bạn đồng nghiệp của tôi cho nó. Anh hơn nó vài tuổi, mải lo phấn đấu sự nghiệp nên vẫn chưa lập gia đình. Anh nói anh không kén cá chọn canh gì đâu, chỉ cần gặp nhau, nói chuyện thấy ok là sẽ tiến đến tìm hiểu. Hai người có gặp gỡ, hẹn hò được một thời gian, tôi tưởng chuyện đã thành, thì đùng một cái, anh bạn gọi điện cho tôi nói cần gặp mặt.
Anh nói:
- Anh và bạn em có khi thôi em ạ
- Sao thế, anh không ưng nó ở điểm nào?
- Thực ra cũng chẳng có điểm nào, chỉ là bạn em ấy, cô ấy khôn quá
- Anh có đùa không? Đó là lí do ư?
- Đàn bà khôn thì tốt thôi, nhưng khôn quá thì làm đàn ông sợ, em ạ.
Hóa ra là thế, có lẽ chìa khóa dành cho thắc mắc về cái sự “ế” của bạn tôi chính là ở đây chăng?
Anh nói, bạn tôi rất giỏi, rất thông minh, rất sâu sắc, động đến vấn đề gì cô ấy cũng rành. Lúc đầu thì anh thấy thú vị, nhưng rồi càng ngày anh càng thấy mệt mỏi khi mỗi lần gặp nhau anh phải luôn cố gắng suy nghĩ để không trở thành một người đàn ông nông cạn và nhạt nhẽo. Anh sợ mình trở nên dốt nát trước cái sự hiểu rộng tài cao của bạn gái. Bạn tôi thông minh và mạnh mẽ, như thể chẳng cần ai chở che, chẳng biết sợ một cái gì. Mà đàn ông khi yêu luôn muốn mình sẽ trở nên cây tùng cây bách che chở cho người yêu, luôn muốn được yêu thương chiều chuộng bạn gái. Cô gái nào luôn chứng tỏ mình giỏi giang và mạnh mẽ hơn đàn ông đều khiến đàn ông sợ. Nói vậy chả lẽ, đàn bà thông minh quá, khôn ngoan quá thì không được yêu? Chả lẽ có những vấn đề rõ ràng mình biết vẫn cứ giả lơ như “con nai vàng ngơ ngác” để đàn ông tưởng mình “dốt”, tưởng mình “ngu ngơ”?
Thực ra tôi cũng có biết một số người như thế, bình thường thì đanh đá chua ngoa nhưng trước mặt đàn ông thì tỏ ra nhu mì, e thẹn. Đàn ông nói chuyện, không thú vị mấy cũng ngoác miệng ra cười. Có những chuyện rõ là đã biết tỏng tòng tong rồi vậy mà cứ tỏ ra ngạc nhiên như lần đầu mới nghe, còn mắt tròn mắt dẹt “Thế á? Sao anh biết?”. Tôi bảo làm sao cứ phải giả tạo như thế? Họ nói đó không phải là giả tạo, đó là khôn khéo. Rằng trước mặt đàn ông cứ để cho họ thể hiện họ thông minh hiểu rộng, mình chỉ cần phụ họa để kích thích họ thôi. Đừng dại dột tỏ ra mình biết cả rồi, cũng đừng quá dốt nát họ sẽ thấy mình nhạt nhẽo, khờ khạo đâm ra coi thường. Phụ nữ phải như diễn viên, phải linh hoạt tùy cơ mà ứng biến.
Là phụ nữ, giỏi giang khôn ngoan quá thì làm đàn ông e sợ, khờ khạo dốt nát thì bị chê bai, mạnh mẽ độc lập thì bị coi là khô cằn cứng nhắc, mà khéo léo nhu mì thì lại bảo là giả tạo. Một người phụ nữ giỏi giang, lọc lõi, gi gỉ gì gi, cái gì cũng biết cũng không được? Một người phụ nữ yếu đuối nhu mì luôn nép sau lưng để được bao bọc chở che cũng không xong? Đấy, làm phụ nữ, khôn ngoan quá cũng dở, khờ dại quá cũng dở. Là phụ nữ, khó lắm chứ tưởng dễ đâu. Rốt cuộc, đàn ông thích một người phụ nữ như thế nào?
Nếu tôi là đàn ông, tôi thích một người đi bên cạnh, có đủ cảm thông, đủ yêu thương, biết lắng nghe, sẻ chia và thấu hiểu. Chả phải người ta cứ gọi chồng, vợ là hai từ “bạn đời” sao. Nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì người ta hết yêu nhau, mà là vì người ta không còn có thể coi nhau như bạn. Còn “khôn” hay “dại” chả quyết định được hạnh phúc của người đàn bà, giả vờ khôn hay giả vờ dại cũng thế. Người ta chỉ hạnh phúc khi may mắn gặp đúng người để trao trọn yêu thương. Một khi đã yêu nhau rồi thì dại khôn chẳng còn quan trọng nữa.

Friday, 22 July 2016

Nguyên nhân khiến vợ chồng bất hòa

Trong đời sống vợ chồng, có những vấn đề động đến rất dễ gây tranh cãi. Thay vì né tránh, biết cách xử lý các vấn đề này linh hoạt sẽ giúp hai người hiểu nhau và được hạnh phúc hơn.

Làm một việc như thế nào
Tranh cãi về cách thức, phương pháp tiến hành việc gì đó là xung đột phổ biến nhất giữa vợ và chồng. Có thể vợ muốn làm theo cách của mình còn chồng lại muốn tiến hành theo cách khác đơn giản hơn. Mỗi người đều có lý lẽ riêng của mình nhưng không ai chịu nhường ai nên mâu thuẫn mới nảy sinh. Để giải quyết vấn đề này, phương pháp đơn giản nhất chính là thỏa hiệp. Hãy ngồi lại bên nhau, nhân nhượng một chút để đưa ra phương án khiến cả hai đều hài lòng.
Chăm sóc, nuôi dạy con cái
Không có một cách nào được coi là chuẩn mực trong chuyện dạy dỗ trẻ em. Có người cho rằng “yêu cho roi cho vọt”, có người lại thấy chiều chuộng, nâng niu con mới là điều tốt. Sự thật là hai bạn nên ngồi lại với nhau để thống nhất phương pháp xử lí, đừng để con trẻ cũng cảm thấy hoang mang với thái độ “thay đổi như chong chóng” của bố mẹ mình.
Gia đình bên vợ - bên chồng
Đây là một vấn đề vô cùng nan giải do còn liên quan đến mối quan hệ giữa vợ hoặc chồng với gia đình hai bên. Cách đối xử “bên trọng bên khinh” thường là lý do chính tạo ra căng thẳng và đẩy mâu thuẫn của các cặp đôi lên đến đỉnh điểm. Bởi vậy hãy thận trọng ngay từ việc thăm hỏi, đối xử với người thân của nhau. Yêu thương gia đình của người ấy như gia đình của chính mình cũng là điều thiết yếu để có một cuộc sống hôn nhân hòa hợp.
Vấn đề tài chính
Chiến tranh phát sinh từ chuyện tiền bạc thường bắt nguồn từ lý do vợ chồng không có sự thỏa thuận trước về cách sử dụng, tiêu pha. Có nhà cãi nhau vì vợ chi tiêu quá tay, cũng có nhà xung đột chỉ vì chênh lệch thu nhập. Cách tốt nhất khi vợ chồng bất đồng quan điểm về vấn đề tài chính là đối thoại cởi mở và chân thật. Hãy cố gắng thấu hiểu quan điểm của nhau, thay đổi thói quen chi tiêu cho phù hợp và luôn luôn bình đẳng dù thu nhập có chênh lệch hay không.

 
Blogger Templates