Pages

Powered by Blogger.

Wednesday, 7 March 2018

Phụ nữ ơi, đừng biến ngày lễ 8/3 thành ngày lễ… đòi quà

Ngày 8.3 không phải là một ngày thần thánh để phụ nữ chỉ cần được yêu trong ngày này là đủ cho suốt 364 ngày còn lại.

Ngày 8.3, theo tôi thấy có lẽ nên đổi tên thành ngày lễ đòi quà hoặc ngày lễ khoe quà. Bởi trước 8.3 thì facebook nhan nhản những lời nhắc nhở đầy ẩn ý của chị em, than thở chưa nhận được quà, hy vọng sẽ nhận được quà, hoặc mong muốn quà năm nay to hơn năm ngoái.
Quà tặng chỉ có ý nghĩa khi kèm theo tấm lòng chân thành (Ảnh minh họa IT)
Quà tặng chỉ có ý nghĩa khi kèm theo tấm lòng chân thành (Ảnh minh họa IT)
Đối tượng hướng đến thì ai cũng rõ, vậy nên lời nhắn viết cho cả ngàn người đọc nhưng kỳ thực chỉ cần một người hiểu mà thôi. Hậu 8.3 lại là ngày lễ khoe quà. Quà lớn thì đăng kèm vài lời ngọt ngào yêu thương, quà chưa vừa ý thì có chút dỗi hờn. Rồi kẻ xuýt xoa, người ghen tị, cứ như thể món quà ấy là tất cả, và phụ nữ chỉ cần có thế mà thôi.

Tôi cũng là phụ nữ, nhưng tôi thấy đàn ông sợ ngày 8.3 cũng thật là dễ hiểu. Không sợ sao được khi một ngày lễ đáng lẽ ra là một ngày với lời chúc mừng ngọt ngào và sự quan tâm thật lòng lại bị biến thành ngày để so đo quà lớn quà nhỏ. Bỗng đâu, sự quan tâm bị biến thành nghĩa vụ, khiến họ phải nhắm mắt mà thực hiện cho xong nếu chẳng muốn bị cằn nhằn.

Mà tặng quà, đâu phải hợp ý phụ nữ là đủ, phải thần thông làm sao để quà giá trị mà vẫn ý nghĩa, để phụ nữ thấy món quà của mình phải to hơn quà của cô đồng nghiệp hay hiếm có hơn quà của cô bạn thân. Tâm ý có khi chẳng quan trọng bằng giá trị, nhưng có giá trị mà không có tâm ý thì cũng… bỏ đi. Khó thế.

Ngày 8.3 là ngày gì, có lẽ ai đó cần nhớ lại. Một ngày đấu tranh nữ quyền từ thời xưa, giờ thành ngày để tôn vinh những giá trị của người phụ nữ. Dù có ai tôn vinh đi chăng nữa, quan trọng nhất vẫn là phụ nữ tự ý thức được giá trị của bản thân mình. Giá trị ấy, sao có thể được tính bằng tiền trăm, tiền triệu, thậm chí dù là hàng trăm triệu để mua một món quà.

Phụ nữ thì thích có quà, điều ấy thật dễ hiểu. Bởi sâu trong lòng, phụ nữ vẫn có tâm hồn của một bé gái, thích được làm công chúa, thích được chiều chuộng, nâng niu.

Ai được tặng quà mà chẳng thích, tôi cũng vậy. Nhưng bất chấp để đòi quà, và chỉ cần quan tâm đến giá trị món quà là đủ, thì liệu có đáng không?

Có câu chuyện cười về một anh chàng ra tiệm hỏi mua tấm thiệp có dòng chữ “Only you”. Khi tìm thấy, anh ta hồ hởi mua hẳn… chục tấm. Thế mới biết, món quà được tặng vì nghĩa vụ dù đắt đến mấy cũng chỉ là vật vô tri, bạn chẳng thể biết được đằng sau nó có bao nhiêu sự chân thành.

Có người giải thích với tôi rằng, sở dĩ đòi quà, là bởi nếu không đòi thì đàn ông sẽ ngay lập tức lờ việc này đi như chẳng có. Nếu đã vậy thì thôi đi, bạn đòi hỏi sự quan tâm bắt buộc ấy trong một ngày để làm gì, nếu như đã chẳng thể khiến anh ta quan tâm đến bạn trong suốt những ngày còn lại.

Ngày 8.3 không phải là một ngày thần thánh để phụ nữ chỉ cần được yêu trong ngày này là đủ cho suốt 364 ngày còn lại. Nó là ngày để người đàn ông có sẵn sự yêu thương có thể làm chút điều đặc biệt hơn ngày thường cho người phụ nữ của mình nếu muốn, là ngày để phụ nữ có thể thấy mình đàn bà hơn, điệu đà hơn bình thường nếu muốn. Nhưng nó tuyệt đối không phải là ngày mà đàn ông bắt buộc phải móc ví, mua một món quà đưa đến trước mặt phụ nữ và nói: “Đây, chúc mừng 8/3”.

Sự quan tâm không thể đo đếm bằng quà tặng 8.3. Chẳng phải bênh vực đâu nhưng có nhiều người đàn ông chẳng thích tặng quà 8.3, nhưng sẽ chiều chuộng bạn suốt những ngày còn lại. Vậy thì tại sao bạn cứ muốn tình yêu phải đi theo một quy tắc cho giống số đông. Để sĩ diện? Để khoe khoang? Để bằng chị bằng em? Khi về nhà đóng cửa, những điều ấy chẳng giúp bếp nhà bạn thêm ấm, bữa cơm nhà bạn thêm vui đâu bạn ạ.

Đối lập với những người phụ nữ thích đòi quà, là những người phụ nữ luôn đề cao tinh thần nữ quyền ngùn ngụt. Không cần ai mua tặng, họ tự mua cho mình thỏi son đắt đỏ, chiếc túi hàng hiệu và tự khoe kèm tuyên ngôn đầy khí thế. Nghe có vẻ đúng với tinh thần 8.3 đấy, nhưng sao tôi vẫn cứ sai sai.

Tự mua cho mình món đồ mình thích, tuyệt lắm. Nhưng sẽ tuyệt hơn nếu những người phụ nữ ấy tự mua quà cho mình vì cô ấy biết trân trọng bản thân mình, chẳng phải vì không ai mua tặng nên mới chứng tỏ mình không cần sự chiều chuộng vuốt ve mà vẫn ổn. Nói rằng mình ổn, nhưng xem ra, bên trong cô vẫn bất ổn nhiều lắm.

Ngày 8.3, hãy để nó là một ngày lễ với đầy đủ ý nghĩa tốt đẹp xa xưa, chẳng phải ngày lễ đòi quà hay khoe khoang quà tặng.

Phụ nữ ấy mà, quá phụ thuộc vào đàn ông chẳng tốt, mà cố gồng lên mạnh mẽ lại càng không tốt. Cứ sống với phẩm chất thực sự của phụ nữ ấy thôi, lạt mềm buộc chặt, mềm mại dẻo dai, dịu dàng kiêu hãnh…

Rồi bạn sẽ thấy, ngày 8.3 nhẹ nhàng êm ái nhường nào khi chẳng còn phải mong ngóng hy vọng hay thất vọng về một món quà nghĩa vụ.
Theo Viên Miên (Dân Việt)

Trốn chồng đi nhận quà 8.3 từ tình cũ, tôi rưng rưng khi nhìn thấy vật này...

Tôi và Hoàng quen biết nhau qua một người bạn chung. Hoàng chính là tình yêu đầu tiên và cũng là tình yêu không thể nào quên của tôi. Cho dù đã chia tay nhưng trong tôi, Hoàng vẫn là một hồi ức đẹp, là người mà tôi yêu nhất từ trước đến bây giờ.

Khi vào học ở trường đại học, tôi là cô gái được nhiều người chú ý bởi ngoại hình khá ưa nhìn. Duy học cùng lớp với tôi, cậu ấy thường hay đến nói chuyện với tôi và khá quan tâm tôi. Khi biết tôi và Hoàng là một đôi, Duy vẫn một lòng theo đuổi, làm mọi cách để chiếm được tình cảm của tôi nhưng vô ích. Tôi rất yêu Hoàng và chung thủy với anh ấy. Tôi cũng nhiều lần từ chối tình cảm của Duy và nói rằng tôi và anh ấy chỉ có thể là bạn.

Tuy nhiên, 2 năm sau khi ra trường, tôi cảm thấy tình cảm của tôi và Hoàng chẳng đi đến đâu. 24 tuổi, Hoàng vẫn chỉ là một anh phụ bếp với đồng lương bèo bọt, vẫn ở nhà thuê. Hầu như anh ấy làm được đồng nào đều gửi về cho gia đình phụ mẹ, nuôi em nhỏ nên chẳng tích cóp được gì. Tôi đã nhiều lần nhắc Hoàng cố gắng vì sự nghiệp, vì tương lai của 2 đứa sau này.
Trốn chồng đi nhận quà 8.3 từ tình cũ, tôi rưng rưng khi nhìn thấy vật này...
Trốn chồng đi nhận quà 8.3 từ tình cũ, tôi rưng rưng khi nhìn thấy vật này...
Anh cứ hứa với tôi hết lần này đến lần khác nhưng chẳng làm gì để thay đổi. Năm tôi 25 tuổi, bố mẹ, người thân bắt đầu giục tôi lấy chồng. Khi tôi nói chuyện này với Hoàng, anh nói vẫn chưa sẵn sàng vì hiện giờ anh vẫn chưa có gì trong tay mà tôi không thể chờ anh ấy mãi được. Tôi và Hoàng vì chuyện này mà cãi nhau rất nhiều lần.

Giữa lúc tôi và Hoàng giận dỗi vì Duy đã đến bên tôi. Duy giờ đã có công việc ổn định ở một ngân hàng lớn. Vì sinh trưởng trong một gia đình giàu có nên Duy sớm có nhà, có xe và có một cuộc sống ổn định. Duy nói vẫn còn yêu tôi, anh ấy đã chờ đợi tôi suốt 6 năm trời và anh sẽ chờ đợi tôi đến khi nào tôi chịu bằng lòng yêu anh ấy.

Xúc động trước tình cảm của Duy, nghĩ rằng Duy mới là người có thể lo cho tôi suốt cuộc đời, tôi đã chia tay Hoàng và đồng ý làm vợ Duy. Ngày tôi nói lời chia tay, Hoàng đã khóc, anh nói: “Nếu em không có cách nào khác thì hãy làm như vậy đi.”

Yêu nhau trong nửa năm, tôi và Duy quyết định sẽ kết hôn. Duy tiêu tốn rất nhiều tiền để sửa nhà, chuẩn bị đám cưới. Bố mẹ và gia đình tôi rất mừng vì tôi cưới được một người chồng giàu có lại tử tế và tốt bụng.

Tôi không dám nói chuyện nhiều với Hoàng mà nhanh chóng tạm biệt anh rồi ra về. Trên đường về, nghĩ đến Hoàng, tôi lặng lẽ rơi nước mắt. Bỏ người nghèo khó để chạy theo người giàu có, nhiều người trách tôi sống bạc. Nhưng là con gái, ai chẳng nghĩ đến tương lai của mình sau này. Nếu cưới một người nghèo, làm sao tôi có được hạnh phúc? Mấy ngày nay, tôi buồn bã và suy nghĩ rất nhiều.Một tuần sau hôn lễ của tôi và cũng là ngày 8.3, Hoàng đột nhiên nhắn tin cho tôi. Hoàng nói rằng anh muốn gặp tôi để tặng tôi một món quà. “Suốt 6 năm yêu nhau, anh chưa bao giờ tặng cho em món quà nào trong ngày 8.3 cả. Anh xin lỗi”, Hoàng viết.

Đọc tin nhắn của Hoàng, tôi trào nước mắt. Những kỷ niệm ngày còn yêu anh ấy lần lượt hiện về trong tôi. Tôi nói dối chồng là đi siêu thị để ra gặp anh một chút. Đã lâu không gặp, Hoàng gầy, da sạm đi nhiều, khi gặp tôi, anh vẫn nở nụ cười quen thuộc mà làm tim tôi nhói đau.

Hoàng tặng tôi một đôi giày cao gót màu trắng với họa tiết rất đẹp. Anh nói: “Anh mong em hạnh phúc, thật đấy. Thi thoảng, hãy đi đôi giày mà anh tặng nhé”.
Theo Lam (HN) (Dân Việt)
 
Blogger Templates